Phim đang chiếu

Movie's blog

 

Bộ phim “Cuộc Chiến Với Chằn Tinh” được phóng tác chuyển thể từ câu chuyện cổ tích nổi tiếng Thạch Sanh. Xoay quay nội dung nói về những trận đánh với con vật huyền thoại Chằn Tinh.

Thời Vua Hùng Vương thứ chín, ở vương quốc Âu Lạc, xuất hiện một con Chằn Tinh, cao to gấp 3 lần con người, da cứng như sắt, có thuật phun lửa, chuyên ăn thịt người để luyện công, nó muốn ăn thịt người vì dân Văn Lang mang trong người dòng máu rồng tiên… Khi đất nước lâm vào nạn bị Chằn Tinh ăn thịt, tàn phá làng mạc, nhà vua đã đích thân dẫn quân đi đánh Chằn, nhưng không thể diệt được Chằn. Cho đến khi người hùng Thạch Sanh xuất hiện… Bên cạnh những màn chiến đấu gây cấn với con vật này, trong phim còn nói lên chuyện tình lãng mạn trong sáng đầy trắc trở của người hùng Thạch Sanh với công chúa Quỳnh Nga đúng chất cổ trang. Ngoài ra phim còn có thêm những tình huống hài hước nhẹ nhàng xoa dịu sự hồi hộp của  khán giả sau những pha hành động gây cấn.

TÓM TẮT PHIM 

Đời vua Hùng thứ 9, vùng núi phía tây của vương quốc Âu Lạc, xuất hiện Chằn tinh ( Một con quỷ nửa người nửa khỉ, cao gấp đôi người thường lại có thuật phun lửa) thường xuyên bắt người ăn thịt, phóng lửa thiêu đốt nhà cửa ruộng vườn của dân chúng, gây cảnh lầm than khắp nơi.

Nhà vua đích thân dẫn quân đánh Chằn.

Vua kéo quân đến chân núi, sai quân đào một cáu hố lớn, bên dưới cắm đầy chông nhọn, bên trên ngụy trang che đậy kỹ lưỡng, vua tay phải cầm giáo, tay trái cầm khiêng, hông đeo kiếm một mình đứng sau bẫy chờ Chằn tới, còn quân sư cùng quân lích mai phục xung quanh.

Trời về chiều, không gian yên tĩnh, chỉ có tiếng gió rít và lá cây xào xạc. Mặt đất bổng rung chuyển từng hồi. Chằn xuất hiện, nó thận trọng từng bước tiến về phía nhà vua. Vua phóng mạnh ngọn giáovề phía Chằn. Ngọn giáo xé gió vụt vụt lao đến Chằn. Chằn dùng tay quơ ngang, ngọn giáo bị đánh bật sang bên. Chằn gầm lên một tiếng phóng nhanh đến nhà vua. Một tiếng rắc vang lên, Chằn sụp bẫy rơi ngay xuống hố.

Quân mai phục xung quanh lao đến vây kính miệng hố. Quan tể tướng ra lệnh phóng lao xuống hố. Nhưng Chằn không chết, Chằn nhảy lên khỏi miệng hố, miệng phun lửa, hai tay quơ quào, chân dập thình thịch, đi tới đâu binh lính chết như rạ. Nhà vua rút kiếm xông vào đánh lại. Nhà Vua chém được nhiều nhát vào người Chằn nhưng lần nào cũng như trúng phải khối sắt bật ngược trở ra. Hai bên đánh nhau đước một hồi thì vua trúng phải một tát của Chằn, mặt dầu vua đưa khiêng đỡ được nhưng vẫn bị văng xa gần chục thước nằm bất động. Chằn nhảy đến đưa chân tính đạp nát thây vua thì quân sư nhảy ra đưa mình che vua lại. quân sư quỳ xuống, cầu xin Chằn tha mạng cho vua, hứa sẽ thực hiện mọi yêu cầu của Chằn.                                                                                     

Chằn tinh đòi xây cho nó 1 ngôi đền to lớn để thờ phượng nó như thần linh, hàng tháng phải cống nộp hoa quả, rượu ngon và người sống cho nó ăn thịt. Vì xã tắc vì cuộc sống của cả dân tộc, nhà vua đành phải nuốt tuổi nhục và căm giận mà làm theo lời Chằn tinh.

Ngôi đền xây dựng gần xong. Vào 1 buổi hoàng hôn, nhà vua buồn rầu, mặt hướng lên trời khấn vái, quì lạy xin tổ tiên tha thứ và cứu vương quốc thoát nạn.  ông nhìn thấy trên trời xuất hiện 1 thiên thạch tỏa hào quang sang chói, bay ngang bầu trời rồi rơi ngay xuống khu rừng phía đông biến mất. Vua bèn hỏi Quân Sư là điềm gì. Quân sư bấm độn, vui mừng báo cho nhà vua là điềm tốt, nay mai đất nước sẽ được cứu. Vua mừng rỡ vái tạ trời đất, tổ tiên.

20 năm trôi qua, điềm  báo vẫn chưa được linh ứng, dần dần sự mong đợi của mọi người đã đi vào quên lãng.

Nhắc lại chuyện thiên thạch xuất hiện. Đó là một viên đá to như 1 cỗ xe ngựa, hào quang tỏa sáng vùng vụt rơi nhanh từ trên trời xuống khu rừng phía đông của vương quốc Âu Lạc. Nơi thiên thạch đáp xuống là 1 vách đá, khi ấy hào quang tỏa sáng cả 1 góc rừng. Vừa lúc có 1 cặp vợ chồng thợ săn trông thấy, họ chạy nhanh đến nơi xem, thiên thạch không thấy mà chỉ thấy một bé trai sơ sinh nằm ngủ cạnh , vách đá trên đầu bé một cây rìu lớn cắm vào tỏa ánh hào quang sáng rực như để che trở đứa trẻ.

Hai vợ chồng thợ săn đã gần 60 tuổi vẫn chưa có con, họ lấy làm mừng rỡ vì cho rằng trời đã ban con cho mình. Họ đặt tên cho con là Thạch Sanh.

20 năm sau,

Trước nhà Lý Thông, . Lý Thông và Mẹ già quỳ nghe chiếu lệnh của vua. Quan tư lệnh đọc chiếu chỉ, lệnh cho nhà họ Lý cuối tháng phải cử người mang công phẩm lên đền và nộp mạng cho Chằn Tinh. Đọc xong Quan tư lệnh trao chiếu lệnh cho Lý Thông rồi lên ngựa đi mất. Mẹ Lý Thông ôm con khóc như mưa. Lý Thông cũng buồn rầu vỗ về an ủi mẹ.

Một hôm, Con gái yêu của vua Hùng là công chúa Quỳnh Nga ( Quỳnh Nga vừa tròn 18 tuổi, sắc đẹp tuyệt trần, dáng người uyển chuyển nhanh nhẹn, da trắng như ngọc, mắt sáng long lanh. Nàng múa hay hát giỏi nhưng nàng lại thích bắn cung, đánh kiếm hơn.) dẫn đoàn cận vệ của mình đứng đầu là nữ tướng Kỳ Trân ra thành đi săn. Công chúa bắn cung rất giỏi, chỉ 1 phát đầu tiên đã hạ được một con nai lớn. Đang lúc mọi người vui vẻ reo mừng, thì xung quanh xuất hiện nhiều người áo đen, đeo mặt nạ đổ xô đến đòi bắt công chúa. Tướng Kỳ Trân lệnh cho toàn quân quyết tử bảo vệ công chúa, quân cận vệ võ công cao cường giết hạ được nhiều tên cướp, công chúa Quỳnh Nga cũng góp sức dùng cung bắn hạ đối phương. Nhưng kẻ địch quá đông lại liều lĩnh nên nguy hiểm ngày càng tăng, phe triều đình cũng nhiều người ngã xuống. Tướng Kỳ Trân thấy tình hình nguy kịch, bèn ra lệnh cho 2 cận vệ dắt công chúa chạy trốn vào rừng,  còn bà cùng quân còn lại liều chết cản đường quân địch.

Công chúa cùng tùy tùng chạy băng vào rừng. Một toán cướp khác bay nhảy trên ngọn cây rượt đuổi theo sau. Bọn này khi ẩn, khi hiện dùng những chiếc ống nhỏ như ngón tay cái dài chừng 4 tấc, thồi phi tiêu liên tục khiến lần lượt từng người thiệt mạng. Công chúa cũng dùng cung tên bắn trả quyết liệt. Chân và vai công chúa trúng phải phi tiêu máu chảy ra nhiều, công chúa chạy một hồi thì sức lực cạn kiệt, không còn chạy nổi nữa, nàng quay lại rút dao thủ thế thì vừa lúc bọn cướp cũng đến nơi, bọn chúng rút gươm xông nhanh đến công chúa.

Từ đâu một ngọn lao vùng vụt lao đến, tên cầm đầu lãnh trọn chết ngay tại chỗ, bọn còn lại hoảng sợ đứng như trời trồng. Một bóng người vạm vỡ tay xách một thanh rìu lớn từ trên cao nhảy xuống đứng chắn ngang bọn cướp, bọn chúng bị đẩy lùi ra xa.

Người vừa xuất hiện đó chính là Thạch Sanh, chàng thủ thế đứng gườm bọn cướp. Công chúa thoáng vẻ mừng rỡ vì có người đến giúp. Sau một lúc định thần bọn cướp đồng loạt xông lên tấn công Thạch Sanh. Hai bên xáp chiến đánh nhau dữ dội, Thạch Sanh nhanh nhẹn tránh né được nhiều đòn hiểm ác của bọn cướp, anh dùng rìu lần lượt hạ hết tên này đến tên khác.

            Đánh xong bọn cướp, Thạch Sanh đến gần Quỳnh Nga xưng danh và hỏi thăm nàng. Công chúa nhìn kỹ thì thấy Thạch Sanh là một chàng trai khoảng 20 tuổi, gương mặt rắn rỏi đầy nghi lực, thân hình cao lớn cân đối, chàng mặt áo, đóng khố thổ cẩm lộ nhiều cơ bắp rắn chắc. Nhưng Công chúa quá mệt chỉ cảm tạ được 1 tiếng rồi ngất xỉu. Thạch Sanh kịp thời đưa tay đỡ ngay công chúa, thấy vết thương công chúa bầm tím trúng độc, Thạch Sanh liền dùng miệng hút nhanh chất độc rồi phun xuống đất, Công chúa mắt nhắm nghiền, miệng lẩm bẩm lên cơn mê sảng. Hút độc xong, Thạch Sanh vác công chúa lên vai chạy nhanh vào rừng biến mất.

Tại hoàng cung, Nữ tướng Kỳ Trân mình đầy thương tích, cúi đầu bẩm báo với vua Hùng và chờ vua định tội. Nhà vua vẻ mặt lo lắng xua tay xá tội cho nữ tướng, ra lệnh cho nữ tướng mang quân cấp tốc tập trung binh lực đi tìm công chúa.

Thạch Sanh đem công chúa lên một hang đá cao, đặt nàng nằm cạnh đống lửa. Chàng dùng dao rạch miệng vết thương sau đó lấy ống tre hơ lửa, úp vào hút máu độc từ vai và chân của công chúa. Công chúa lên cơn sốt cao, mình vả mồ hôi, nửa tỉnh nửa mơ nhìn bóng ân nhân lòng thầm cảm phục.Công chúa nhắm mắt ngủ thiếp đi. Thạch Sanh lấy lá thuốc nhai nhai nát rồi đắp vào vết thương cho công chúa.

Trong ánh lửa lập lòe, Thạch Sanh ngồi canh bên công chúa, anh ngắm nhìn mãi vẻ đẹp thanh tú của nàng. Công chúa chợt run rẩy, Thạch Sanh đến bên cạnh thăm hỏi, Quỳnh Nga miệng lẩm bẩm kêu lạnh. Thạch Sang lấy tấm lông thú đắp thêm cho nàng. Quỳnh Nga khẽ mở mắt nhìn Thạch Sanh, nàng mĩm cười rồi nhắm mắt ngủ tiếp. Thạch Sanh cũng cười đáp lễ lại, anh bỏ thêm củi vào cho lửa lớn hơn.

Tiếng chim rừng kêu ríu rít, Quỳnh Nga giật mình tỉnh giấc. Cô bật mình ngồi nhanh dậy, vết thương nhói đau làm công chúa khẽ nhăn mặt. Nàng nhìn xung quanh nhớ ra mọi chuyện. Công chúa nhận ra mình đang ở trong một hang đá rộng lớn sạch sẽ, xung quanh có nhiều vật dụng của thợ săn, bộ cung, dao của mình được treo cẩn thận lên vách đá. Kế bên là một chiếc bàn tre nhỏ, trên bàn là một đĩa trái cây lớn, 2 ống cơm lam (cơm nấu ống tre) và một đĩa thịt nướng. Công chúa khẽ nở nụ cười, cảm thấy đói bụng, nàng lấy một quả táo rừng ăn ngon lành.

Công chúa tò mò đứng dậy đi ra khỏi miệng hang. Cách vách đá là một con suối chảy róc rách. Quỳnh Nga thấy Thạch Sanh đang đứng dưới suối, tay cầm ngọn lao đưa trên cao giữ yên không cử động như một bức tượng. Nàng khẽ cười ngồi xuống quan sát. Thạch Sanh bất chợt đâm lao xuống nước làm nước văng tung tóe. Công chúa cũng giật mình theo. Thạch Sanh rút ngọn lao lên, một con cá lớn dính chặt. Thạch Sanh dùng tay gỡ cá rồi ném lên bờ, chàng bắt gặp công chúa đang nhìn mình. Thạch Sanh mừng rỡ hỏi thăm công chúa. Công chúa mắc cỡ khẽ gật đầu rồi lui vào trong hang.

Tại nhà Lý Thông, Lý Thông đang loay hoay nấu rượu. Bên ngoài có một người vào đưa tiền rồi dặn tuần sau giao rượu sang nhà ông Xã ở ngoài thành. Lý Thông nhận tiền rồi tiễn khách ra cửa.

Thạch Sanh và công chúa cùng nhau ngồi nướng cá bên bờ suối, công chúa nếm thử khen ngon. Nàng tặng cho Thạch Sanh bộ cung tên nói rằng đó là quà cứu mạng. Thạch Sanh cười lắc đầu từ chối. Công Chúa ra vẻ buồn rầu hờn dỗi. Thấy công chúa giận, Thạch Sanh chìu lòng bước đến nhận lấy cây cung và hỏi cách sử dụng. Công Chúa vui vẻ trở lại, Nàng đứng dậy chỉ Thạch Sanh bắn cung. Thạch Sanh rất sáng dạ, chỉ cần công chúa nói qua là biết ngay, anh giương cung bắn một phát trúng ngay một mắt cây nhỏ cách đó vài chục mét, anh bắn thêm vài phát nữa, tất cả các mũi tên đều dính trên một mục tiêu, Công chúa ngạc nhiên ra vẻ mến phục.

Dưới ánh trăng trong vắt, Thạch Sanh và Quỳnh Nga ngồi ở miệng hang ngắm trăng trò truyện. Thạch Sanh hỏi gia thế của Quỳnh Nga. Công chúa chỉ nói mình là con một phú ông rất nghiêm khắc, không biết bị ai truy sát và tỏ vẻ không vui sợ cha mình ở nhà lo lắng. Thạch Sanh hứa ngày mai sẽ đưa nàng về. Quỳnh Nga vui mừng rồi hỏi về Thạch Sanh, chàng nói cha mẹ mình mất khi con nhỏ, một mình săn bắt thú rừng đem bán kiếm sống qua ngày. Vì thích cảnh núi rừng nên ở luôn trên đây. Công chúa thấy Thạch Sanh là người bản lĩnh, càng thêm thương mến.

Từ xa vang lên tiếng cồng chiên, Thạch Sanh nhớ ra hôm nay là ngày hội trăng trong làng của mình, bèn mời công chúa về làng mình chơi. Công Chúa vui vẻ nhận lời nhưng nói không có quần áo  tham dự lễ hội. Thạch Sanh lấy từ trong rương gỗ ra bộ đồ thổ cẩm của mẹ mình đưa cho nàng, công chúa rất thích vào trong vách đá thay vào ngay. Thạch Sanh đưa nàng về làng, mọi người mừng rỡ chào đón Thạch Sanh. Lễ hội cồng chiên rất vui, mọi người tập trung xung quanh đống lửa lớn, uống rượu, nướng thịt, ca múa vang trời. Các cô gái làng cùng kéo công chúa cùng ra múa điệu múa “gieo hạt”. Công Chúa múa rất đẹp, nàng múa thật nhẹ nhàng, uyển chuyển. Thạch Sanh nhìn nàng đắm đuối.

Bổng Từ cổng làng tiếng kèn trận nổi lên, quân triều đình rập rập kéo đến. Trưởng làng cùng mọi người ra ghênh tiếp. Tướng đầu hỏi thăm mọi người về công chúa. Công chúa nhận ra tướng Kỳ Trân thì mừng rỡ cùng Thạch Sanh bước ra. Quân triều đình thấy công chúa thì vội vàng cúi chào, dân làng cũng hoảng hốt cúi chào theo, chỉ có một mình Thạch Sanh đứng chết trân nhìn công chúa. Công chúa nhìn thấy ánh mắt Thạch Sanh bối rối không biết nói gì. Thấy Thạch Sanh không hành lễ, binh lính tiến đến rút kiếm đẩy lùi Thạch Sanh ra xa công chúa. Công chúa nói Thạch Sanh là ân nhân của mình và lệnh không được vô lễ. Tướng Kỷ Trân lạy tạ Thạch Sanh, hứa sẽ bẩm báo lên vua ban thưởng. Thạch Sanh bỏ ngoài tai quay sang nhìn công chúa mãi. Công chúa từ biệt Thạch Sanh, Thạch Sanh không đáp lại vẫn nhìn nàng với ánh mắt khó hiểu. Công Chúa cúi đầu buồn bã theo đoàn tùy tùng lên ngựa. Bất ngờ Công Chúa quay lại chạy đến ôm lấy Thạch Sanh,  nước mắt công chúa đầm đìa, công chúa xin lỗi đã nói dối Thạch Sanh. Công chúa không cho Thạch Sanh biết nàng là công chúa vì sợ chàng không dám gần công chúa. Thạch Sanh hiểu ra tấm lòng Quỳnh Nga, chàng khẽ cười, cũng nhắm mắt vòng tay ôm lại nàng.

Tướng Kỳ Trân ra hiệu cho tùy tùng dẫn công chúa hồi cung. Hai người lưu luyến từ biệt nhau. Ngựa đi được vài bước, công chúa quay lại nói Thạch Sanh ở hang đá chờ công chúa quay lại. Thạch Sanh chạy theo vẫy biệt. Công Chúa cũng không ngừng nhìn lại, bóng Thạch Sanh ngày càng xa dần.

Một ngày hoang hỉ ở kinh thành, trong tiếng hô lớn: “hoan nghênh công chúa hồi cung”. Đoàn người ngựa hộ tống công chúa chạy vào cổng thành, công chúa đi đến đâu, hai bên dân chúng tung hoa đến đó. Lý Thông cũng đứng đó, tay ôm 1 hủ rượu nhìn công chúa không chớp mắt.

Thạch Sanh ngồi bên hang đá, mặt mơ màng hạnh phúc, ve vuốt ngắm nghía cung vàng. Chàng đứng dậy rút tên bắn vào khoảng không.

Ngày qua ngày, Thạch vẫn ở đó chờ công chúa mãi nhưng không thấy nàng đến.

Tại quán rượu của Lý Thông, 3 tên cướp đang đập phá lung tung đòi tiền bảo kê. Lý Thông cúi người năng nỉ bọn cướp nói buôn bán ế ẩm, cuối tháng này còn phải đi hiến Chằn, không còn mạng nữa xin bọn cướp tha cho. Bọn cướp nghe xong mừng rỡ, tha cho Lý Thông, nói đợi cuối tháng khi mẹ Lý Thông nhận được tiền tử sẽ ghé lây luôn. Bọn cướp đi khỏi, Lý Thông nhìn theo căm giận.

Trong hoàng cung, công chúa kể Thạch Sanh cho vua nghe, xin vua tự mình đi gặp Thạch Sanh báo ơn. Vua nói bọn người truy sát công chúa còn đang điều tra chưa biết lai lịch, sợ công chúa nguy hiểm không cho đi. Công chúa cố nài nỉ, vua giận trách mắng công chúa không biết thân phận, cấm từ nay không cho công chúa xuất cung nữa.

Thạch Sanh ngồi miệng hang vẻ mặt buồn rầu vì công chúa không đến. Thạch Sanh đứng lên quyết định đi tìm công chúa.

Lý Thông gánh rượu đi giao cho ông Xã. Trên đường đi thì gặp bọn cướp hôm bữa đang ngồi chờ ai đó dưới một gốc cây lớn. Bọn chúng đòi Lý Thông lấy rượu cho uống. Lý Thông nói đây là rượu của ông Xã đặt trước rồi không uống được, bọn cướp tức giận đánh Lý Thông một trận tơi bời, nhất định đòi uống rượu. Lý Thông dùng kế làm bon cướp tự giết nhau. Lý Thông bỏ chạy thục mạng. Bọn cướp cầm dao truy sát Lý Thông.

Lý Thông chạy thục mạng, miệng kêu cứu inh ỏi. Lý Thông chạy một hồi đâm sầm vào Thạch Sanh té ngữa ra sau. Lý Thông nằm dưới đất trông lên thấy Thạch Sanh tay cầm rìu, vai mang cung tên thì thấy làm thất kinh. Thạch Sanh nở một nụ cười hiền lành làm Lý Thông yên lòng. Lý Thông quay ra sau thì thấy bọn cướp rượt gần đến nơi. Lý Thông chồm tới ôm chân Thạch Sanh kêu cứu. Thạch Sanh đỡ Lý Thông dậy, Lý Thông núp nhanh sau lưng Thạch Sanh. Bọn cướp đến nơi trông thấy Thạch Sanh thì đồng loạt lao vào chém tới tấp. Thạch Sanh dùng rìu đánh trả. Chỉ phút chốc, bọn cướp bị đánh chạy tan tác.

Lý Thông kể lể sự tình với Thạch Sanh, rồi hỏi chuyện của Thạch Sanh, Thạch Sanh cũng tâm sự lại, nói muốn vào hoàng cung thăm công chúa. Lý Thông nói Thạch Sanh gặp công chúa khó lắm, hứa sẽ tìm cách cho Thạch Sanh. Lý Thông cùng Thạch Sanh kết bái huynh đệ, Lý Thông nói nhà mình trong kinh thành, rất dễ gặp công chúa, mời Thạch Sanh về nhà cùng sống chung cho vui. Thạch Sanh theo Lý Thông về nhà.

Lý Thông dẫn Thạch Sanh về ra mắt mẹ già, nói từ nay có Thạch Sanh ở chung, không sợ ai ăn hiếp nữa, sau này Thạch Sanh sẽ thay mình chăm sóc mẹ. Mẹ Lý Thông vui mừng nấu cơm thiết đãi Thạch Sanh.

Công chúa bị giam lỏng trong cung, đi ra đi vào đều có người trông coi. Càng ngày càng nhớ Thạch Sanh không ăn uống gì. Vua cha vào khuyên bảo, nói công chúa là đứa con duy nhất, sau này còn phụ cha trị quốc, ông nói nếu Thạch Sanh yêu thương công chú thật lòng thì sẽ tự nhiên đi tìm công chúa. Lúc đó, nếu Thạch Sanh thật sự có tài đức nhà vua sẽ cho công chúa gặp mặt. Công chúa thấy cha nói có lý, lại tin tưởng ở Thạch Sanh nên vui vẻ trở lại không buồn nữa.

Thạnh Sanh ở nhà Lý Thông, hằng ngày sáng đi săn tối về phụ anh nấu rượu. Thạch Sanh nhiều lần nông nóng muốn đến hoàng cung, nhưng lần nào Lý Thông cũng bàn ra, nói rằng làm như vậy là dễ phạm thượng, nói Thạch Sanh chờ khi công chúa ra thành gặp mặt thì hay hơn, Thạch Sanh nghe lời anh, hằng ngày chỉ biết đứng từ xa nhìn đến hoàng cung chờ đợi.

Một đêm, Thạch Sanh đi giao rượu về, thấy nhiều rượu thịt bày biện trên bàn. Lý Thông ra đón tận cửa dắt tay mời Thạch Sanh vào nhà cùng dùng bữa với mình. Thạch Sanh thấy cử chỉ của anh khác lạ bèn hỏi thăm. Lý Thông không nói chỉ gắp thức ăn mời em cùng ăn uống với mình. Thạch Sanh hỏi tới mẹ già, Lý Thông nói mẹ đổ bệnh, vừa uống thuốc xong bây giờ ngủ rồi.

Trong lúc đang ăn uống, Lý Thông bất ngờ sụp lạy dưới chân Thạch Sanh. Thanh Sanh giật mình đỡ anh dậy, Lý Thông đứng dậy nước mắt đầm đề, đưa chiếu lệnh cho Thạch Sanh xem, nói ngày mai mình phải đi hiến Chằn, không còn mạng nữa, chỉ xin Thạch Sanh ở nhà thay mình lo cho mẹ. Thạch Sanh hỏi rõ sự tình rồi đòi đi thay Lý Thông, định lên đền giết chết Chằn Tinh. Lý Thông xua tay ngăn cảng kịch liệt nói không ai có thể giết được nó, nói Thạch Sanh còn trẻ không nên uổng mạng, cứ để Lý Thông hi sinh, chỉ mong Thạch Sanh sống khỏe mạnh để báo hiếu thay mình, cấm Thạch Sanh không được nói đến chuyện thế thân nữa.

Thạch Sanh thấy anh thương mình, lo cho mẹ nên rất xúc động, nước mắt cũng tuôn trào. Lý Thông nói canh ba sẽ lên đường, đây là lần cuối cùng anh em gặp nhau, nên muốn cùng em uống rượu cho thật đã.

Lý Thông uống hết chén này đến chén kia, được một lúc thì say khước, gục ngủ trên bàn. Thạch Sanh nhìn anh thương cảm, đỡ anh vào phòng ngủ. Thạch Sanh ra ngoài ngồi suy tính, nửa muốn đi thay anh, nửa thì nghỉ về công chúa nên trong lòng khó xử vô cùng. Thời gian trôi nhanh, trời bắt đầu sáng, Bên ngoài có tiến người kêu Lý Thông lên đường, Thạch Sanh đứng dậy lấy chiếu lệnh, đeo cung tên, vác rìu bước ra cửa. Bên ngoài là 1 đoàn người, ngựa, xe khéo, chở đầy trái cây và rượu. Quan khâm sai, thấy Thạch Sanh bước ra tay cầm chiếu lệnh thì liền cúi chào, tiếp nhận lại chiếu lệnh, sai người khoát cho Thạch Sanh 1 áo khoát đỏ, rồi cung kính mời Thạch Sanh lên ngựa. Đoàn người tiến dần vào màng đêm đi khuất. Lý Thông khẽ mở mắt cười thầm.

Sáng hôm sau, mẹ Lý Thông hỏi Lý Thông về Thạch Sanh, trách Lý Thông tại sao làm như vậy. Lý Thông nói lẽ, nếu Thạch Sạnh không chết thì mình chết. mẹ Lý Thông thương con không nói thêm lời nào nữa. Lý Thông nói mẹ chuẩn bị đồ cúng để tế lễ cho Thạch Sanh.

Trời đã về chiều, đoàn người hộ tống Thạch Sanh cũng đã đến đền Chằn. một ngôi đền đá to lớn xây bên cạnh vách núi. Hai cánh cửa lớn được mở ra, đoàn người vào trong. Mái đền được rất nhiều cột đá nâng đỡ, giữa đền là 1 sãnh lớn, cuối đền có bậc tam cấp dẫn vào một hang động lớn, sâu thẳm, bên phải miệng hang có một chiên đồng lớn treo lủng lẳng, bên trái là một bàn gỗ lớn. Người đốt đèn, người bày hoa quả rượu ngon ra bàn. Quan khâm sai dặn dò Thạch Sanh, nói khi nào mọi người xuống núi, Thạch Sanh đánh trống báo hiệu gọi thần lên.

Mọi người vái chào Thạch Sanh rồi bước ra ngoài đóng chặt cửa lại. Thạch Sanh không do dự bước đến cầm chày gõ mạnh vào chiên đồng. Đoàn người bên ngoài rụt rịt kéo nhanh đi về. Không gian tĩnh mịt, Thạch Sanh nóng lòng, lại cầm chày gõ thêm vài tiếng vào chiên đồng. tiếng chiên vang rền khắp ngôi đền. Tiếng chiên vừa dứt thì một tiếng gầm phát ra trong hang vang dội làm rung chuyển khắp nơi. Từ trong hang, chằn tinh bước ra, hai mắt đỏ ngầu, mũi thở ra khói, miệng gầm gừ khát máu.

Chằn tinh tiến ra ngoài nhìn xung quanh, chỉ thấy hoa quả rượu thịt mà không thấy người đâu, tức giận dậm chân gầm thêm tiếng nữa. Thạch Sanh từ trên xà nhà nhảy xuống dùng rìu bổ mạnh vào đầu chằn. Chằn tinh đưa tay lên đỡ, da chằn cứng như sắt, rìu chạm vào kêu 1 tiếng chát chúa nhưng không hè hấn gì, ngược lại Thạch Sanh bị văng ra xa. Thạch Sanh co người lộn vài vòng rồi đáp xuống đứng giữa đền. Chằn tinh cười khà khà thích thú, rồi lao xuống dùng hai tay to lớn tấn công Thạch Sanh như vũ bão. Thạch Sanh cũng né tránh đánh lại, Thạch Sanh chém được nhiều nhát rìu vào người Chằn, tuy không làm nó bị thương nhưng cũng làm nó bị đau đớn, Chằn càng hăng tiết quơ quào đánh lại, Thạch Sanh chém hoài chằn không chết, chàng dắt rìu vào hông chạy vào bóng tối, anh chạy nhảy, ẩn hiện khắp nơi, chàng dùng cung tên cứ nhắm mắt Chằn mà bắn tới tấp. Một mắt Chằn bị trúng tên, máu văng tung tóe,  Chằn tinh như sợ mù mắt nữa chỉ biết đưa tay đỡ gạt tên không dám rượt theo. Nó tức giận hít hơi mạnh phun lửa Thạch Sanh.

Lửa từ miệng chằn, khối nào khối nấy to như cái trống lớn liên tiếp lao đến Thạch Sanh, chạm đến đâu lửa cháy ngùn ngụt tiếng nổ vang trời, ngôi đền rung chuyển, nhiều nơi bốc cháy.

Công chúa đang ngủ, kêu tên Thạch Sanh rồi bừng tỉnh giấc, thấy trong lòng bất ổn truyền gọi tướng Kỳ Trân, rồi nhờ nữ tướng lên rừng hỏi thăm tình hình Thạch Sanh. Kỳ Trân vâng lệnh ra đi.

Thạch Sanh bị dồn núp sau cột lớn tại góc đền, hai bên lửa cháy phần phật không thoát ra được. Chằn tinh đứng giữa sãnh đền gồng người phun một cục lửa to vào góc đền kết liễu Thạch Sanh. Thạch Sanh đứng yên nhắm mắt chịu chết.

Lý Thông và mẹ quỳ lạy, đốt nhan khấn vái linh hồn Thạch Sanh.

Thạch Sanh mở mắt, thấy xung quanh mình có khối khí xanh bao bọc, lửa không cháy được vào cơ thể. Chàng thở phào nhẹ nhõm. Nhờ có cột đá che phía trước nên Chằn tinh không thấy Thach Sanh, Chằn Tinh tưởng Thạch Sanh đã chết gầm lên 1 tiếng lớn đắc thắng. Thạch Sanh nhận ra luồng khí bảo vệ mình phát ra từ cây rìu của mình, Thạch Sanh suy nghĩ chợt nhớ lại khi xưa khi cha kể về mình lúc sơ sinh có rìu cắm váo vách đá bảo vệ. Anh rút rìu ra nhìn một lúc rồi giơ cao bổ xuống nền đá. Khắp ngôi đền rung chuyển. Chằn tinh giật mình đứng xem chuyện gì. Cây rìu rung bần bật thu khí xung quanh ào ào. Gió xoáy khắp đền, lửa bị dập tắt hết. Được một lúc không khí ngừng lưu chuyển, rìu cũng không còn rung nữa mà lưỡi rìu phát hào quang sáng chói. Thạch Sanh rút rìu tiến ra giữa đền quyết đấu với chằn.

Chằn tinh thấy Thạch Sanh vẫn còn sống, gầm lên một tiếng thật lớn, hít hơi phun lửa tiếp. Khối lửa vù vù lao tới, Thạch Sanh cầm rìu chém mạnh vào cục lửa khiến nó tắt ngấm. Chằn tinh phun thêm vài cái nữa, lần nào chạm vào rìu của Thạch Sanh lửa đều tắt hết. Chằn điên tiết lao vào dùng tay tát Thạnh Sanh. Thạch Sanh nhanh nhẹ cúi người né sang bên chém ngay chân chằn tinh. Da chằn lúc này không chịu nổi rách toạt, chằn tinh té quỵ xuống đất, Thạch Sanh nhanh như chớp nhảy đến chém đứt đầu Chằn tinh.

Thạch Sanh xách đầu Chằn tinh, dùng rìu phá tan cửa đền bước ra ngoài.

Tại hoàng cung, tiếng chuông tiếng trống vang dậy. Vua, công chúa cùng quần thần kéo nhau ra đón tráng sĩ diệt chằn. Mọi người ra tới nơi thì thấy một tráng sĩ áo choàng đỏ quỳ phục cuối đầu, phía trước là một chiếc mâm lớn đặt đầu chằn tinh và một lưỡi rìu to. Công chúa nhận ra lưỡi búa của thạch sanh thì rất mừng. Vua thân chạy đến đỡ người tráng sĩ đó dậy. Tráng sĩ ngẫn đầu cười tươi, đó là Lý Thông.

Trên hang đá, bóng Thạch Sanh tỉnh dậy, không còn nhớ gì trước đây, đứng hoang man nhìn về phía hoàng cung như chờ đợi một điều gì đó.

 

Chia sẻ ngay: